Sơn vàng lớp lớp trên ngôi nhà cũ
Có cơn gió thoảng,
Có mưa rỉ rả.
Sơn bong, tường sập chỉ còn tan hoang.
Gió chiều thu mang theo bao thương nhớ,
Gió ngã màu thương nhớ liệu nằm đâu.
Thương người nỗi nhớ cất kĩ càng,
Cuối đường nỗi nhớ cũng bám bụi trơ trơ.
Thuở xưa mang nặng lời thề
Thề khi thành nghiệp không về,
Không chờ, không nhắc, không sờn, không hơn.
Thuở nay chỉ muốn về thuở hàn vi,
Bãi cau hòn đất khi xưa,
Giờ đây gió lạnh điều hiêu một màu...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.