Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoài Quang Phương
Đăng bởi hongha83 vào 24/04/2013 12:25
Đỉnh núi này ngang vai ngọn núi kia
và cứ thế không thể nào tuyệt đỉnh
Tôi ở đất bằng
con đường lên chênh vênh khấp khểnh
đi cạn đời người đỉnh mới còn xa
Lớp hậu sinh cùng đi vươn tới
họ sẽ vẫy chào trên đỉnh mùa xuân
Con đường lên gập ghềnh, khổ đau, hạnh phúc
vượt đỉnh rồi, phía trước vẫn cao hơn...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.