Hoa rơi rồi,
trong vườn hoang chết lặng.
Chốn thiên đàng,
đã khép cửa thiên thu.
Giấc mơ qua,
hồn phiêu du cánh gió.
Cửa địa ngục,
cuốn kiếp người si mê.
Ta trong ta,
đi tìm con đường vắng.
Tới một chiều bỗng nhớ mình đơn côi,
Ta bay đi trên trời cao lộng gió,
Rồi rơi vào một cõi tối hoang vu...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.