Xuân đang đến mà hồn tôi thì chết,
Màu rền vang tim khô cạn cả rồi.
Ngày thu đi rồi đông se vừa hết
Nắng có về cũng lạnh lẽo đơn côi.
Nhắm mắt lại trong bể lặng riêng tôi
Cho hồn xuân xuyên qua từng khói óc
Và hồn tôi sao bao ngày lăn lóc
Rơi vực sầu bể rộng biển xa xa.
Hỡi hồn ơi, này hỡi mãnh hồn ơi
Có biết không đã rơi vào hư ảo
Chết thật rồi điên đảo tới vô biên
Chút bình yên hồn có còn giữ được
Hay chỉ còn tuyệt vọng mãi triền miên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.