Thơ thành viên » Hiểu Phong » Trang thơ thành viên » Trời rộng
Mặt trời chiều chốn sau áng mây xanh
Nắng hoàng hôn long lanh rơi trên cát
Những vệt vàng trên biển xanh bát ngát
Gió kéo về từng đợt sóng mênh mông
Để rồi...
Đến lúc biển khơi chìm vào giấc ngủ
Gió lên gào thét giữa không trung
Sóng mây cuộn chảy bờ cát trắng
Thổi mất hồn ai...! mất hồn ai!
Thổi hồn tôi đến đỉnh núi cao
Chung quanh cành phượng đỏ máu đào
Tượng ai đứng đó dang tay đợi
Với tình yêu lớn tựa trời sao
Với lòng bao dung ôm biển cả
Vượt hàng thế kỷ vẫn vẹn nguyên.
Vũng Tàu 16/6/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.