Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: chinh phụ ngâm (1) Lời bình (1)
Đăng ngày Hôm qua 21:45, đã sửa 5 lần, lần cuối bởi Hanhan vào Hôm nay 01:13, số lượt xem: 46

Song thưa còn bóng trăng ngà
Đèn tàn lay lắt, bóng tà nghiêng say
Lệ tuôn rơi biết tháng ngày
Tin quân biền biệt, lòng này héo hon
Đợi tin thắng trận mỏi mòn
Hy vọng le lói, kết tình nên duyên
Xa xa vẳng tiếng dập dồn
Như từ cõi khác vọng hồn nhân gian
Một thân đứng lặng bên ngàn
Hoá thân đá đợi, dặm ngàn vọng phu


Người đi
Ngày nhớ đêm mong
Tình ta có nỗi nên tình núi sông?
Thoát sao cái kiếp luân hồi
Sinh ly tử biệt rớm màu đơn côi
Kiếp người hay kiếp đoạn đời
Chiêm bao một cõi vẫn hoàn chiêm bao


Tiếng trống dồn
Canh ba xé gió
Phất cờ reo
Nâng chén huyết thề
Hăng hái ra quân
Dặm trường đời trai
Chí tang bồng
Đoạn trường bỏ ngỏ
Thây phơi
Da ngựa
Sa trường ngàn dặm
Ngựa hí
Tim rung
Nhịp một nhịp hai

Phong trần lẻ bóng
Bụi phủ chiến hào
Một miền hoang viễn
Mịt mù chiêm bao

Huyết lệ
Khí tanh
Giáo gãy trăng treo
Máu đổ chưa thôi

Ai
Ngã xuống
Không mặt không mũi không tên

Chỉ biết
Chết
Chết
Chết
Người anh
Người em
Người cha
Người đồng đội
Phe ta
Giết
Giết
Giết
Người anh
Người em
Người cha
Con người
Phe họ


Sống — đã mang mầm tử biệt
Chết — còn vương nợ trần ai

Máu đổ chưa khô
Nghiệp đời chưa dứt
Đã thành cát bụi
Giữa ngày binh đao

Lưng nguyệt vằng vặng treo cao
Lẳng lặng soi bóng chiến trường máu sương
Hỏi ai phụ kiếp má đào
Hay nhân thế phụ biết bao phận người?

Sống thay cõi kiếp gian truân
Cung đàn đưa lối hồn về thiên thai
Oán thay thiên mệnh phôi phai
Hương vinh chưa thấy
Da ngựa bọc thây

Người ngự trên chốn điện son
Có nghe vẳng tiếng chiến chinh dập dồn?
Biết chăng máu đã thành sương
Tiếng rên thảm thiết
Vọng về hư không

Rồi mai, ai lại ra đi
Ai còn đứng đợi, ai vì ai đau?
Vòng kia xoay mãi ngàn sau
Có ai bước khỏi hay chăng lại về


Trăng xưa vẫn sáng giữa trời
Mà người năm ấy…
Biền biệt... cõi nao?

Một vài cảm tưởng sau khi đọc Chinh phụ ngâm