NAM ĐỊNH QUÊ TÔI
Nam Định ơi, tuổi thơ của tôi
Hoa gạo đỏ đầu hè đi học
Mưa gió hoa bay ngang qua khung cửa sổ
Những đôi mắt tròn đau đáu dõi theo
Nam Định ơi, những hàng phố của tôi
Hết phố nhỏ lại sang phố nhỏ
Mái ngói nâu, ban công kia đóng cửa
Những ngõ sâu chỉ vừa lối dắt xe
…
Nhớ Nam Định, nhớ tiếng lao xao
Tiếng bước chân người mỗi sớm tôi thức dậy
Bánh xe thồ đẩy hàng sao nặng vội
Cứ nối dài qua mãi bến Sông Đào
Nhớ Nam Định, nhớ mùa Xuân đã qua
Hoa Thược dược, hoa Violet
Túm Quất vàng mẹ sắp mâm cúng Tết
Nước Mùi thơm trên nồi luộc bánh Chưng
…
Nam Định mãi âm vang hào khí Đông A
Rêu phong phủ hàng trăm năm tháp cổ
Cổng thành vỡ nhưng chưa lần run sợ
Cột cờ hiên ngang trên bom đạn năm nào…
Nam Định ơi, nỗi nhớ kỷ niệm đã qua
Thương cái vất vả tảo tần cuộc sống
Như mắt trẻ thơ trong hơn và khát vọng
Nhớ tiếng còi tầm - giây phút đã dần xa…
(Vũng Tàu 31/10/2010 - Nam Định 01/07/2025)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.