Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hồ Đắc Thiếu Anh » Giọt buồn nghiêng (1998)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 14:40
Thương kính tặng Thầy L.V.H. đã từ trần tại HK
Có một sợi nắng lạc loài vào tâm linh em
đánh thức ký ức mê ngủ
Hương Socola ngọt đắng hồn thơ ngây huyền hoặc
Và lớn lên em đã hiểu
Thế nào là tình yêu có nước mắt
Khởi điểm
từ những phương trình toán học
Tuổi thơ ngây
làm sao em tìm ra ẩn số
trong phương trình có đọng giọt buồn diệu vợi
Em say sưa với hai đường thẳng song song
có hương socola ngọt lịm
Hai thầy trò cùng gặm một thỏi socola
Môi em ngọt đường tuổi dại
Môi anh ướp vị đắng trái sầu đông
Bàn học, khung cửa sổ, hoa Nguyệt quế trổ bông
vào ngày tháng ngọt trăng rằm
Em lẫn lộn những con số không tròn vo
như giọt nước mắt
Với những viên kẹo ngũ sắc
rực rỡ tình anh
Tháng ngày đong đưa
Trên hai mái đầu chụm lại
một đồ thị parabol
Tình thầy đã chiếm nơi cao nhất
Mà trò chưa bắt đầu từ khởi điểm
Những tháng
Những ngày
Những mùa hoa trắng đi qua
Có chút gì vấn vương
trong giọng nói mắt nhìn
Anh yêu tâm hồn em
trắng thơm mùi Nguyệt quế
Anh nâng niu từng cánh hoa
bằng linh hồn xót xa
của kẻ tình si lãng mạn
Một tia lửa mắt nhìn
cũng sợ nóng vỡ đoá thuỷ tinh
Những con số
rơi trên tuổi thơ
với kẹo ngọt và hương Nguyệt quế
Vô tình
Em cột linh hồn anh
bằng những sợi dây kim tuyến vô ưu
Hồn anh dại khờ
bên phương trình khó giải
Làm sao em biết được
Anh đã yêu em
Giật mình
Con chim bồ câu ngủ vùi
trong những tháng ngày nhỏ dại
thức giấc chớm chớm thẹn thùa
Cầu xưa lỗi nhịp
Chú chim non vừa thức giấc
đã vội lìa quê hương
mang theo sợi tơ trời
lung linh huyền ảo chưa kịp buộc hồn người
Bỏ lại sau lưng
Niềm thương nỗi nhớ, chiếc bàn
khung cửa sổ, hoa trắng và kẹo sôcôla
Mắt anh dại khờ trầm mặc
như tâm sự một dòng sông
Lời tiễn biệt đượm buồn
đánh thức một điệu Valse dịu ngọt
Thời gian
Thời gian là lão phù thuỷ
có cây gậy thần gõ già tuổi thơ
Hai khung trời ngăn cách
Em sống bằng lời thơ anh viết
Môi chưa hôn mà vẫn thấy ngọt ngào
Mắt anh nhìn
Em nhớ những vì sao
Dòng chữ nhỏ ôm ấp màu giấy mực
Đã yêu rồi
Dù Thiên đàng Địa ngục
Em vẫn chờ anh
Bao nhiêu năm
Làm sao em đếm được
những nhớ nhung nổi lên trên mi mắt
Cơn giông bão vô thường
vụt tắt ngọn nến tà dương
Sợi tơ trời quá mong manh
làm sao em buộc chặt
hai mảnh linh hồn
Để rồi
Anh tìm em trong cô đơn
và trở về vùng hư vô kỳ diệu
Ở đó
Có nước sông thay dòng lệ
Những dấu tích ngày nào
Còn đọng trong trái tim em
Bão tố nổi lên.
Hôn giá băng ru lời vĩnh biệt
Adieu!! Adieu!!
Một giọt sương nhỏ xuống
Đánh thức một giai điệu buồn
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.