Căn phòng bắt đầu tối
Ánh sáng bên ngoài lần lượt tháo chạy
chập choạng cánh dơi như
lũ tàn quân rủ nhau về cuối chân trời
Bám vào chiếc sừng trâu gặm thêm chút cỏ ngọt cuối ngày
Trên cánh đồng hoang hoải
Bắt đầu mở lời càm ràm ếch nhái
Chị ngắt cọng rau chiều
Thả vào cơn rười rượi
Đun bếp nhen những sợi khói lạc bầy
Chuông chùa đổ hồi đầy mâm cô đơn
Đã ba mươi năm rồi như thế
Chị một mình
Nuốt nghẹn hoàng hôn
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.