Những đốt tưởng tượng cuối cùng rồi cũng được niêm phong kín mít
Em khép chân lại
Đóng sầm cánh cửa cuộc tình
Bới lại mái tóc hoang dã
Cài lên đầu chiếc nơ làn điệu hip hop
Và ánh mắt Flamenco
Em mím môi lại ranh mảnh một cú mím phù thuỷ
Những gã đàn ông biến thành ruồi
Bay trên bờ mật nầng nẫng
Có lẽ cần một cái vĩ ruồi
Để chấm hết bằng một cú đập thật mạnh
Mà có khi chỉ cần một cái bao ni lông đầy nước
Treo trong quán bún bò ngoài cửa An Hoà
Cuối cùng là
Ctrl + A
Cho những đường link, những ô cửa sổ, friends list
Recycle Bin
Em mở trừng mắt
Delete
Enter
Trống rỗng
Giờ chỉ còn những bí mật trong em
Trong nhà tu kín khổng lồ
Những tia máu chảy róc rách trong các bức tường
Thầm thì qua những mao mạch đá
Nghe vọng hồi chuông kinh cầu
Mơ hồ xám hối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.