Tôi đi qua cánh rừng bằng bước chân trẻ con
Và nỗi ám ảnh cổ tích cô bé quàng khăn đỏ
Mẹ dặn tôi đưa cháo đến cho bà
Tôi sẽ là đứa trẻ ngoan
Tôi đã không có một chiếc khăn quàng đỏ nào
Chỉ mỏng manh chiếc áo rách rưới và đôi giày bẩn thỉu
Tôi bộc lộ ra cái nghèo trong sự im lặng của ngôn từ
Mặc gió và lá ồn ào những câu chuyện vô tư của nó
Tôi đã không rong chơi với cỏ cây-dẫu tôi thích thế
Tôi đã không hái hoa vờn bướm-dẫu tôi thích thế
Và cũng đã không nằm dưới bóng cây lắng nghe tiếng chim-dẫu tôi thích thế
Tôi đi như chạy vì tôi thật sự thương bà
Như trong tiếng hú của định mệnh
Những con sói xuất hiện trước mặt tôi trước khi tôi đến được ngôi nhà bà
Tôi không kịp bị lũ sói lừa cái tay dài, cái chân đầy lông, cái tai to hơn ngày
thường vì lòng thương yêu của bà
Tôi bị xé ra từng mảnh và nhai ngấu nghiến bởi cái đói bản năng
và sự tham lam tàn ác
Và tôi đã không kịp trở thành đứa trẻ ngoan- dẫu tôi tha thiết thế...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.