Bàn chuyện có-không,
Phật mỉm cười.
Đi đây đi đó, lãng du chơi,
Khởi Duyên nên vật không thành có
Duyên hết sự sự có hoá không
Sướng khổ buồn vui, lên rồi xuống
Xuân tàn Hạ tới, ngắm hoa tươi
Đã về đã thấy quê hương cũ
Hỏi tử với sinh Phật lại cười.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.