Sương thu rơi lành lạnh bờ vai
Thoáng chút heo may làm em lại nhớ
Mình quen nhau đã hai mùa hoa nở
Phải chăng là nỗi nhớ của riêng em
Em trao mình trong ánh sáng tình anh
Em nhập hồn mình vào mắt anh nồng cháy
Ai đốt lửa mà má em đỏ vậy
Bông hoa nào nở mãi ở làn môi
Anh đã cùng em đến với cuộc đời
Xua đi trong em nỗi cô đơn lạnh lẽo
Cho em không còn nước mắt đầy vơi
Nước mắt đầm nhân ngãi tựa ngàn xưa
Theo thu về thành mưa ngâu rả rích
Xót cuộc tình chàng ngưu ả chức
Thương phận mình mỗi đứa mỗi nơi
Bông cúc vàng trong gió thêm tươi
Long lanh hạt sương mai trên cỏ
Như mắt em buồn lúc chơi vơi,
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.