Anh nói yêu em,
Thời gian dài ra bằng ngần ấy tiếng,
Không dài hơn cái chớp mắt,
Để rồi cả anh và em,
Đi suốt một quãng đường dài, gian nan, trắc trở.
Em đếm thời gian,
Dài như nỗi nhớ.
Ngày anh đánh tiếng cầu hôn,
Cũng ngần ấy tiếng,
Cũng ước chừng ngần ấy thời gian,
Rơi trên nhánh cau xanh,
Mắt trầu chưa kịp chớp!
Trăm lẻ năm quả cau,
Không tròn…
Pháo giấy tả tơi, bay đầy lối ngõ,
Em thôi đếm thời gian.
Nước mắt chảy xuôi,
Sông trôi về biển.
Bỏ rơi mộng mơ thời thiếu nữ
Ôm chăm con mình,
Chậm chạp, vui…
Chậm chạp, buồn…
Một ngày soi gương,
Nếp nhăn kéo dài, thẳm sâu, sau đuôi mắt.
Em quên không đếm thời gian.
Anh nói yêu em,
Thời gian dài ra bằng ngần ấy tiếng,
Không dài hơn cái chớp mắt
Câu thơ của những ngày xưa xa lắc
Úa buồn, rơi tím chiều mây.
Anh ơi!
Câu chữ ngắn, dài…
Đâu đo được tháng năm dài, ngắn!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.