Trời lặng,
Phố đêm lên đèn,
Rải một đường ngang diễm lệ,
Ánh màu kim sa,
Như sao từ trời rơi xuống.
Tôi nán lại nhìn,
Một vầng trăng tròn vành vạnh,
Ẩn hiện,
Trên dải đèn đêm,
Lấp lánh.
Trăng vàng hừng hực,
Như mùa thu chín,
Mờ mờ ảo ảo,
Như lão phù thuỷ,
Mập mờ che đậy,
Trong bóng đêm dài,
Ngàn năm.
Hay như,
Một quý nương yêu kiều,
Lấy vải voan đen,
Che mặt,
Đầy thẹn thùng,
Và kín đáo.
Phố trăng,
Thiêng sâu và huyền nhiệm,
Kiêu kỳ mà bí hiểm,
Làm hồn tôi,
Cứ không ngừng xao xuyến,
Cứ nhìn mãi không thôi.
5-2-2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.