Tôi muốn trói thời gian trong khoảnh khắc.
Giữ lấy em như giữ cả mùa xuân.
Đôi mắt ấy ánh sáng nào lấp lánh.
Mà xuyên hồn đau buốt những phân vân.
Tôi muốn hái từng tia vàng nắng sớm.
Dệt thành thơ phủ kín bóng hình em.
Từng bước chân từng giọng cười, tiếng nói.
Làm rung trời lay cả ánh trăng đêm.
Tôi sợ mất những điều không thể níu.
Sợ hoàng hôn khép lại nẻo đường xa.
Sợ mùa hoa ngàn năm rồi cũng úa.
Chỉ có tình chẳng úa cũng phôi pha.
Hàn Mặc Tử liệu có từng khát vọng.
Như hồn tôi muốn níu cả vầng trăng?
Nếu có thể tôi xin làm ngọn gió.
Để bên em, dẫu kiếp này bâng khuâng.
Hà Nội
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.