Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 06/03/2026 21:36, số lượt xem: 36

Thấy có mùa hoa rơi,
Hương màu tàn thơm lắm!
Lúa mãi xanh nhiều dặm,
Đường xuyên đồng mãi xa.

Nhìn cành xoan vỡ oà,
Xao lên từng cơn gió.
Từng nụ hoa rất nhỏ,
Tím nhẹ nhàng trên sân.

Cành hoa mai cũng cần
khoác áo màu xanh mới.
Sớm lại se chút rồi,
Ngày như chẳng buồn trôi.

Làn hoa rơi… rơi mãi,
Làm bạc màu xuân lên.
Nhớ chút nắng êm đềm,
Bông hoa mềm gợn nước.

Này mùa xuân mấy đâu kiên nhẫn,
Màu hoa bởi thế lắm mong manh.
Mưa trên hồ, sóng vỡ đã lành?
Có bấy ai chờ màu xuân mới?

- Đương nghĩ:
Hoa mong manh trước mùa xuân đương vội,
Xuân muốn đi? Hay xuân ấy phải đi?
Đến vội vàng mà người như đã tàn?
Sẽ đến nữa, nhưng ai chờ được nữa?

Tôi sẽ muốn lạc giữa giao mùa bất tận!
Không mùa đông, và cũng chẳng phải xuân,
Sẽ không lo khi nắng hạ đến gần,
Và thu đến màu lá vàng chẳng đến.

Xuân đứt đoạn làm mùa hoa đứt đoạn,
Nhớ nắng kia và hoa nở ngoài sân.
Khi giao mùa sẽ là phút bần thần,
Tôi sẽ lạc, và sắc màu sẽ bạc.

05 Tháng 3, 2026