Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 29/01/2026 20:42, số lượt xem: 72

Trong lòng tối mùa đông,
Chào nhau bằng ôm lạnh.
Chỉ mình tôi - cơn gió,
Soi thấu hồn sương nghiêng.

Và đêm càng rét trong tiếng gió về,
Đều kẽo kẹt của cô đơn lắc võng.
Để tiếng kêu khẽ rung trong vô vọng,
Tiếng vô hình nhưng vẫn mắc tương tư.

Đường thưa xe nặng bánh,
Trong màn đêm gầm lặng.
Đây con đường nửa khô nửa ướt,
Lạnh cóng đèn màu những đoàn xe.

Người lại nhớ tương tư,
Thời niềm thương khờ lắm!
Người lại nhớ ngày xưa trong thầm lặng,
Đông vẫn buồn đông tàn vẫn vậy chăng?

Bước đi tựa chốn đêm,
Vẫn đi tìm tôi đó,
Ngỡ lạc trong rừng đỏ,
Lá vàng rớt đang thu.

Tôi đi lạc mất rồi,
Tôi đi tìm tôi đó!
Dại bước như trẻ nhỏ,
Nằm gọn trong trái tim.

Nhưng con tim bị gió đông đọc rõ,
Hơi lạnh làm từng nhịp đập rối ren.
Lại phải đi tìm cả nhịp trái tim,
Và cũng lạc trong hơi buồn tâm trí.

Đông nhẹ nhàng thủ thỉ,
Tiếng gió từ phương xa,
Làm vành tai vội đỏ,
Kể chuyện… (chẳng nghe ra!)

19 Tháng 11, 2025