Đã từng có một thời là trai trẻ
Thả hồn theo gió, rong ruổi với mây
Đã có thời khi tôi còn thơ bé
Xác dưới này hồn treo ngược cành cây
Đã có thời mà ai cũng mong nhớ
Vui với đồng, với nước với dòng sông
Chiều trên đê, một sườn đê lộng gió
Cánh diều bay lộn nhào trên tầng không
Ơi! Tuổi thơ sao mà đẹp đến vậy
Nhớ những ngày hái quả rồi trèo cây
Cần câu tre nặng lòng những con cá
Bắt con ve cứ ngỡ hè trong tay...
Cánh phượng đỏ, tôi cài lên mái tóc
Gửi trang vở một màu nắng thân thương
Để giờ đây tôi vẫn còn nhớ mãi
Sao bâng khuâng, lạc lõng giữa con đường...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.