Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 09/11/2025 22:47, số lượt xem: 139

Nhỏ máu đặt bút, viết lời thơ,
Xa xăm vời vợi, chút sầu mơ.
Nhân sinh qua mau, sợ lầm lỡ,
Cho đời rối ren, đỡ đắn đo.

Như hạt mưa rơi vào đất lạ,
Hay hoá thành hơi trên trời xa.
Ta hoà mình vào trong câu ca,
Cho đến một ngày ta thành đá.

Những người đi trước, đến vùng xa,
Sao lưu lại hình trong câu ca.
Để ta nhận ra, mình đã đến,
Bước tới, mở cửa, miền đất xa.

Ta đến sau, nhặt chữ người xưa,
Vẫn nghe trong gió giọt sầu thưa.
Vẫn thấy hồn ai in trên mực,
Thành mây, thành khói, hoá thành ca.

Dù ai nhỏ máu viết lời ca,
Mong được lưu truyền chốn thẳm xa.
Nào phải khi ấy người xem kỹ,
Chỉ ước tri âm, thấu ý ta.

Ta đến rồi, vui tươi hạnh phúc,
Ta đến rồi, vô tận thời không.
Ta ở đây, nhỏ máu thi ca,
Đến rồi, những người chốn nguy nga.

Ta ở đây, nhỏ máu viết thơ,
Cho người đến sau tuỳ ý nhớ.
Chờ đến tầm, cao vời vĩ đại,
Như tri kỷ gặp giữa hoàn sơ.

Hà Nội, 2025