Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Du Tử Lê » Chúng ta, những con đường (2019)
ta, phế phẩm của đêm?
ai ẩn mình kén, cũ?
vắng, xa đem cuồng điên
dội xuống ta héo, hắt.
ta, phế phẩm của mưa?
mong người về theo nắng,
dù những bậc thang cao,
đã quên ta: chiếc bóng.
ta, phế phẩm của sông?
buồn sâu hơn đáy biển.
núi neo chân đầu nguồn.
xót chim chiều lẻ bạn.
ta, phế phẩm tai ương?
lậm căn phần tao loạn.
đội-nón-rách-non-sông
mẹ còm nhom: mụn nấm.
ta, phế phẩm nhân gian?
dập vùi giông, bão, mới
tìm nhau trong nghiệt oan
hoài công thôi. lá rụng!.!
về đi, để bước chân,
kịp rơi cùng tiếng nấc.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.