Bình luận nhanh 9

Phoenix Le18/09/2022 19:28
Sỏi Đá Buồn Ta như viền sỏi tròn Lăn trên bải đời con Theo con nước lớn nhỏ Trong tay em dài thon Bước giang hồ chưa trọn Đành lớ mất tình son Ôi ! Thuỷ triều lên xuống Ta gối mõi chân mòn ! Kẻ Sĩ
Phoenix Le18/09/2022 19:27
Giọt Nắng Tóc em tung bay giọt nắng vàng Làm ta chợt nhớ mùa xuân sang Theo đời dung rủi đôi chân mõi Bên đồng lúa chín ngập đường quan Ôi ! Đời trôi nổi chí chưa nản Như bên tường trắng tuyêt nhạt tan Em…
Phoenix Le18/09/2022 19:26
Tên Tà Đạo Hởi tên tà đạo lòng chưa thuần Vì nàng thiếu phụ nửa chừng xuân Ta đi theo nước đường xa quấn Bỏ lại sau lưng tình thánh thần Rạch mủi biên thùy xa xứ quận Bên trời bẻ kiếm cuộc hành quân Vui…
Phoenix Le18/09/2022 19:25
Chưa Giũ Treo Chuyến đi Cali bay cái vèo Bạn cũ người xưa đã già kheo Buồn vui lẫn lộn một thời réo Ôi, đời trôi nổi chìm cuối đèo Gặp em tay bế con nhỏng nhẽo Còn ta nợ nước sao vẫn đeo ? Thương dân…
Phoenix Le30/06/2021 07:07
Bài Họa : Diều Biển Khi ta chết, xin làm loài diều biển Vượt đại dương, ta bay về đất Việt Trời nghïa trang, chạnh nhớ ai dưới huyệt Ôi ! Nam nhi chinh chiến kỷ nhân hồi ! Khi ta chết,…
Ethan Pham13/10/2019 06:19
R.I.P.
Anh Huynh10/10/2019 10:09
R.I.P
Bich Hanh Truong09/10/2019 23:05
Gần 30 tôi biết bài thơ này của DTL trong 1 lần tình cờ đọc được trên 1 tờ báo hải ngoại và tôi đã chép ra vì thích bởi tâm trạng của người đi ... Nhưng nó Ko được trọn vẹn , thế nhưng tôi vẫn chép dc…
Khanh Ngô06/09/2018 21:58
Mình thích bài thơ này!

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
những năm trước bao người ngon miệng cá
thì sá gì thêm một xác cong queo

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
cho tôi về gặp lại các con tôi
cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
từ những mắt đã buồn hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.


12-77

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc thành bài hát cùng tên.