Em sẽ không nói lời chào tạm biệt,
Vì sợ rằng chẳng thể đành buông tay
Chỉ ước gì em là cánh hoa bay
Lạc vào Anh trong một chiều đầy gió.
Em cố giữ cho mình sợi chỉ đỏ
Mỏng manh thôi níu chặt lấy con diều
Sợi chỉ nhỏ Anh giục nhanh gửi lại
Em tần ngần sợ chỉ đứt, diều bay...
Anh từng nói: Trái đất tròn, ô hay!
Sẽ gặp lại, thôi đừng "tâm bệnh" nữa
Nhưng Anh ạ, con đường chia hai nửa
Sẽ chẳng còn giống như ngày hôm qua.
Em trôi vào miền ký ức đã xa
Có đôi lúc chợt thấy buồn ngơ ngác
Tháng Sáu về cùng cơn mưa rào rạc
Còn lại gì nếu mùa hạ không Anh?
Những lời hẹn sao thấy thật mong manh
Có khi nào diều quên người buộc chỉ?
Mải miết bay cao, trăm ngàn suy nghĩ
Khi gặp lại liệu có thành "người quen"?...
Tạm biệt nhé, ừ thôi tạm biệt nhé!
Đến lúc rồi chỉ phải rứt, diều bay
Em gói lại nỗi buồn rất con trẻ
Và nhớ Anh - một nỗi nhớ rất đầy.
Sợi chỉ đỏ em thả về chân mây
Niềm thương sâu như biển xanh muối mặn
Thời gian ơi nếu có ngày hẹn gặp
Mong thôi yêu như thuở ban đầu.
27/06/2017
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.