Thơ thành viên » Dục Sinh Hỏa » Trang thơ thành viên » Ngẫu hứng thi tập » Đạo văn ai?
Chớm dậy, như nở từ ngục tối,
rễ kéo dài, vươn mình đi tìm sống,
thân mềm rướn lên, xanh mơn mởn,
rễ cũng non, nhưng cứng cọ với đất,
lòng đời thấm máu, rễ khô mài.
Để cây thêm cao, và rễ thêm càng sâu,
trái kết ngọt và hoa thơm ngát hương,
rễ đã đau, còn cành thì vươn đẹp,
chất tụ về, sáng ánh thân cành.
Khi tiếng thiên nhiên vẫy gọi cành,
gió rì rào ôm lấy trái, cuốn hương bay,
khi cây quên ngày xưa cũ, mưa gió xô bồ,
từng uốn qua thân như sắp gãy.
Đến lúc cuối chỉ còn cành và nhánh,
hoa trong lá, trái ngọt tụ về cành
rễ chết cứng, chẳng còn mấy mềm mại,
chỉ còn đất, bao lâu vẫn ấp ôm.
Đăng bởi Hàn Thanh vào 05/10/2025 13:32
Có 1 người thích
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.