Mưa đã nhoà dấu chân người tha phương
Tróc một mảng tường viết lời thề hẹn ước
Tờ thư tạ từ, mọt mối xé nát tan
Lá hàng me vẫn tuôn ngàn hạt lệ
Từng buổi chiều phảng bóng hoàng hôn
Nhớ bóng lau che bóng lưng viễn xứ
Con chim già hót trên canh tàn
Cơn sóng người từng làn đi qua
Và chưa hẹn bao giờ người trở lại
Vườn lá vàng, sân đá phủ rêu phong
Nước hồ gợn trong tảng sương mờ đục
Lấp lánh vài tia le lói mong...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.