Ai nhặt mảnh hồn trong bụi cát,
Giữa đoạn thời gian đã phai mờ?
Gió khẽ bay qua miền trời khác
Thổi tàn tro kí ức ngây thơ.
Cỏ dại mọc bên bờ sông cũ
Lá rơi theo tiếng gọi vô thanh
Ta đứng lặng nghe đời tự kể
Chuyện dở dang chưa một lần thành.
Có bước chân nào qua nơi đó,
Để quên hương tóc giữa mây trôi?
Có ánh mắt nào trao cơn gió,
Mà lạc nhau đến tận cuối trời?
Thôi, hãy để đường xưa ngủ lại
Giữa ngàn mưa gió...chẳng còn ai
Bàn chân nhỏ bé, hồn cũng vậy
Bước qua nhau cả một đời dài.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.