Ngày em đến
ngôi mộ vỡ làm hai
bầu trời chia nửa, nỗi nhớ và thực tại
hoa cỏ đan vòng xanh
mơ màng đeo lên cổ người dịu khẽ
dưới cơn mưa lạnh tắt, em ngồi…
tâm sự với em?
Em râm ran trượt dài trên bàn tay mềm ướt dẻ
thảm cỏ lạnh mùi gió thoảng vừa lay
em tỉ tê bầu trời cùng hàng vạn vì sao
em xoa dịu nỗi buồn người thoáng còn hiu hắt
em ôm đôi chân, quờ quạng rờ ánh mắt
xao xuyến mùa lá rơi đến động lòng.
Lần này nữa thôi nhé?
Một, hai, ba, bốn, năm… con cừu
Trên bầu trời giếng cạn
Giữa mờ mịt sầu giăng.
Em đi tìm em, những mảnh vụn
Em yêu mặt trời, đồng hoa đung đưa ơi
Nghe lời em hát, nốt lần này nữa thôi
Ru cho em ngủ, em chỉ là đứa trẻ…
Em chỉ muốn được khóc
Cho nỗi buồn hoá những giọt pha lê
Em chỉ muốn được ôm
Hôn lên vết thương xót xa tận cùng
Em chỉ muốn bay lên theo ngọn gió
Bồ công anh vẫn hằng ước mơ
Em chỉ muốn dạo chơi giữa rừng oải hương
Cầm tay người hứa hẹn những điều khác lạ
Em chỉ muốn kể gió nghe những tâm sự
Giận những lần gió đi qua mái tóc
Em chỉ muốn dựa vai anh khẽ thở
Lắng nghe tiếng yêu thầm của nhịp tim.
- Chẳng còn gì, chẳng còn gì hết cả
Nơi sự sống mong manh
Cụm hoa ta đã trao nhau héo tàn thay hẹn ước
Ánh mắt đã trao nhau khép ngàn giọt đỏ rực;
Ngoài mình ra, em còn lại gì?
Bàng hoàng phút giây trông vào nơi bóng tối
Một ánh mắt chảy ào xuống mặt gương rạn vỡ
Trăng soi mái tóc đã đứt rời.
Ngày em đến
em chỉ muốn một mình, một mình với chúng ta
trong bóng đêm gió hát, để đáp lời
người đã có bao nhiêu nỗi buồn rồi?
nếu không phiền, hãy tâm sự
với em.
Thái Nguyên - 11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.