Em gọi ta, bảo là nhà
Mà sao cửa khép mỗi làn gió lay?
Một chân em bước nơi này
Còn chân còn lại vẫn quay lối về.
Em ôm ta giữa cơn mê
Rồi về bên hắn, ngủ kề vai nhau
Ta là gì giữa bể dâu?
Một người trú tạm giữa câu hững hờ.
Thôi, ta trả lại giấc mơ
Trả em về với câu thơ em cần
Nhà em vẫn có người thân
Còn ta… chỉ kẻ phong trần ghé ngang.
2.2025 Saigon
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.