Đêm nay chỉ mình ta thơ thẩn
Bóng nguyệt tà chênh chếch nghiêng soi.
Hằng Nga như có chút bồi hồi
Không mơ màng ánh trăng ngày cũ
Trời cuối thu mây sầu ủ rũ
Trôi chốn nao giữa cõi vô cùng
Có mang giùm nỗi nhớ mông lung
Về nơi ấy, cùng người cô phụ
Đêm chưa sâu, niềm đau cũng đủ
Vùi kiếp người trong cảnh hoang sơ
Gió thở than âm điệu hững hờ
Sương thu lạnh thêm đời lao lý
Còn đâu nữa mùa trăng thi vị
Trải lòng qua bao áng tình thơ
Vạc kêu dồn, chợt tỉnh cơn mơ
Trăng lẻ loi, mình ta một bóng.
Một đêm trăng Trảng Lớn 1975
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.