Đọc “hổ nhớ rừng” đêm Xuyên Mộc
Sao nghe rờn rợn cả thịt da
Ngoài chấn song, trăng cũng sắp tà
Hương gió núi thấm vào phế phủ
Như hổ nhớ thời tung hoành cũ
Gậm nỗi buồn ngày tháng dần trôi.
Trước lũ người đần độn dở hơi
Luôn tự xưng “đỉnh cao trí tuệ”
Hỡi oai linh, nước non hùng vĩ*
Nơi thênh thang vùng vẫy ngày xưa*
Nơi ta chẳng còn thấy bao giờ*
Ta đợi chết mặt trời gay gắt*
Đâu những chiều tà dương vừa tắt
Bên rừng già hạ trại đóng quân
Lính với quan hoà ái quây quần
Mừng một ngày vẫn còn nguyên vẹn.
Nay nằm đây thấy lòng tủi thẹn
Nhớ mênh mang như hổ nhớ rừng
Nhìn giang san mà giọt lệ rưng
Rừng xanh ơi còn đâu ngày cũ
*Thơ Thế Lữ
Trại Xuyên Mộc, một đêm trăng 1980
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.