Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 09/11/2005 00:42

(Tặng vợ)

Em là nàng Mạnh Quan thời Hán
Mặc quần vải bố, cài gai trâm
Đương lúc anh mong rầu rĩ ruột
Lòng em đứt đoạn lệ tuôn thầm

Đứng thế làm cha nuôi con dại
Để nhà có nóc lúc chồng xa
Em đứng thay nam tròn chữ hiếu
Thờ cha phải đạo, dưỡng mẹ già

Chải gió dầm mưa chưa hết hạ
Vai chồng em thử áo ngừa đông
Cắn chỉ luồn kim may gấp gấp
Vuông khăn còn ấm lệ đưa chồng

Khoảng cách Sâm Thương bao ánh sáng
Tình em chẳng ngại nước sông dài
Em điểm màu lê lên rêu ám
Của đời nhạt mận, rữa đào phai

Mỗi chữ thư em gầy nét liễu
Anh ôm trên núi, ấp trong khe
Em là lửa ấm đêm đông rét
Trận gió đem mưa đến hạn hè

Là nắng thu hanh, mây lững thững
Thông reo trầm vút đỉnh trời cao
Em giăng mộc thảo xanh triền núi
Ly cách lòng anh khói lũ trào

Biển động thuyền lay, em vững lái
Anh thương hạt gạo xẻ làm đôi
Tình nghĩa em như sau bão thổi
Bãi yên bể lặng, cát về bồi