Một chiều buồn, ngẩn ngơ, ta tự hỏi:
“Đã bao lâu tim ngưng nhịp bồi hồi?”
Lối vào trái đỏ-dây thép gai chằng chịt
Cũng dễ hiểu thôi: chống kẻ xấu lẻn vào.
Nàng bước đến (cũng trong một buổi chiều)
Em nhỏ nhắn, xinh xinh. Hồn trong trẻo
Anh thấy chung quanh chăng cái gì dịu ngọt
Chiều hôm ấy sao vui đến lạ lùng!
Tóc không dài, song đỏ mọng bờ môi
Mắt sáng trong đi vào thơ anh viết
Hội hoạ em yêu, đôi bàn tay em vẽ
Dưới nét cọ em, thép gai hoá tơ hồng.
Anh trách thần Ê-rốt, có những khi
Để em rơi vào vòng tay người khác
Người không nâng niu, yêu em như anh muốn
Không lắng nghe, dỗ dành em khi buồn.
Trách làm chi Ê-rốt. Một người mù.
Thần chỉ làm những gì tim mách bảo
Phải trách chính anh, ôm lời yêu không nói
Đáy mắt có em, nhưng mải ngắm phía sau.
Một cách thần kỳ: anh thấy mình không xứng
Với em-nàng tiên nữ giáng trần
Yêu nhớ mùi hương. Bàn tay: chưa dám nắm!
Bởi vừa yêu, anh vừa sợ mất em.
Viết vài dòng, cho hiển hiện tình anh
Để ngọt ngào không tan vào thinh lặng
Biết mấy thương em, con tim này quá tải
Sẵn yêu thơ, anh gửi hết vào đây.
Hoà Hưng, 11-1-2024, Chin nhớ yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.