Khâm phục thay kẻ biết rèn
Nhịn câu cay đắng, nhường thêm một lời.
Nín nhịn suốt cả một đời
Lặng như hơi thở, bẵng rời thời gian.
Nhịn mà lòng nhẹ thênh thang
Như ngàn mây trắng lướt qua đồi xanh.
Còn tôi, giả lặng mong manh
Trong tim vẫn bốc thành nồi lửa sôi.
Theo từng nhịp đập rì rầm
Cơn giận nhỏ hoá ngọn đồi trong ta.
Gió người gieo, tôi gói lại
Gửi lên mây trắng, gọi là... bỏ qua.
Mà lòng xào xạc như hoa
Dẫu ngoài không nói, trong nhà chưa yên.
Tự nhủ với chính mình hiền:
Nhịn không hẳn phải ưu phiền, đớn đau.
Nhịn mà lòng nhẹ như tơ
Như mây lặng lẽ qua cầu trần gian.
Thật thay quý giá vô vàn
Giữa đời giông gió, họ là trời trong.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.