Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 05/03/2025 17:21

Nửa thế kỷ sống thuỷ chung gắn bó,
Bao ngọt bùi cùng cay đắng xẻ chia,
Bởi căn bệnh Tiểu đường kia quái ác,
Ta và ngươi phải đôi ngả cách lìa.

Thuốc gia truyền không thể nào giữ nổi,
Ngươi một chiều lặng lẽ bỏ ta đi,
Không sứt mẻ, không đớn đau nhức buốt,
Ta lặng câm không biết nói năng gì.

Suốt một đời đứng nép mình góc khuất,
Chẳng khoe công, lặng lẽ sống thu mình.
Lần đầu tiên ta nhìn ngươi rõ mặt,
Lại là ngày đau ly biệt tử sinh.

Ngày sinh ngươi, chẳng thể nào ta nhớ,
Ngày ngươi đi 28 tháng 5 này,
Ơi chiếc răng cả một đời gắn bó,
Ta ngậm ngùi nâng ngươi ở trên tay.


Obolenxki Pereulok - dom 5
Matxcơva - Ngày 28-05-2005

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]