Thuở nguyên sinh, vạn vật vốn cân bằng.
Rồi lòng người đảo lộn những bình yên.
Khói bụi bủa giăng, ô nhiễm khắp trăm miền,
Từ đồng ruộng, núi sông ra biển lớn.
Những nhà máy mọc lên bao tham vọng,
Vì lợi riêng, xả độc xuống đất trời.
Nghe thiên nhiên oán thán tiếng nghẹn lời,
Bao sinh mệnh chơi vơi trong bệnh tật.
Trái Đất oằn mình, bừng bừng cơn sốt,
Gom nỗi đau qua nhiệt độ tăng cao.
Hỡi con người! Ta phải tỉnh lại mau,
Đổi lối sống, tìm về bờ bến sạch.
Trả tự nhiên sự cân bằng vốn có,
Cho đất trời điều hoà nhịp hồi sinh.
Để mai sau muôn vật với chính mình,
Được ôm ấp trong bình yên, xanh ngát.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.