Anh nhớ rằng những ngày hạ qua rồi
Bao nét buồn đã phủ lá vàng rơi
Em biết không lòng anh buồn vời vợi
Bởi thu về tình mình chợt buông lơi.
Mắt em buồn như hoàng hôn cuối trời
Vẫn gượng cười để che giấu niềm đau
Đâu phải là đã yêu từ vạn kiếp
Nhưng vẫn xin được làm tình yêu đầu.
Áo trắng ơi! thuở ấy nay tìm đâu
Cánh hoa cài mái tóc ngã phai màu
Em không đến để tình thành hoang dại
Những nỗi buồn đã khoác những rêu phong.
Huế rất buồn... sông Hương thì dài rộng
Anh đi tìm chén ngọc dưới đáy sông
Để một lần quên lời “Tạm biệt Huế”
Để nhớ mãi một chiếc hôn đậm sâu.
Nắng chìm dần giữa một miền hoang hoải
Em với anh lời hẹn chưa thành câu
Từng nhịp cầu mưa chiều buồn miên man
Như khắc ghi tình lỡ vào quên lãng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.