Em đừng mang nắng tới
Cho hồn tôi ngẩn ngơ
Một chiếc hôn bối rối
Làm tan ánh mặt trời.
Em đừng mang tim tôi
Thả giữa dòng cuộc đời
Vì biết không em ơi!
Yêu là chẳng xa rời.
Em đừng mang thương nhớ
Vào cả những cơn mơ
Dẫu tình đã dang dở
Vẫn còn có tôi chờ.
Em đừng mang tình ta
Gửi vào từng chiếc lá
Vì rồi thu sẽ qua
Nhuộm sắc vàng phôi pha.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.