Nếu anh biết ai mang nắng đi xa
Thì cả hai đã không như người lạ
Phải lòng nhau nhưng vô tình bước qua
Có phải em muốn anh quên mùa hạ.
Ta lạc nhau giữa dòng đợi vội vã
Ngỡ đôi lần gặp nhau... nhưng xa lạ
Anh vẫn vậy lầm lũi như bóng ma
Ôm kí ức, bóng hình em nhạt nhoà.
Anh để dành đau thương để làm quà
Vì tim anh chẳng nở những cánh hoa
Thiếu yêu thương anh chỉ còn sỏi đá
Ngẩn ngơ buồn với đôi dòng câu ca.
Cả tuổi trẻ gồng mình với giông bão
Nay lại về nghĩa địa ngắm trời sao
Ta mỉm cười với em cùng câu chào
“Này người thương em chờ anh đó sao”.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.