Thơ thành viên » Cách Nguyệt » Trang thơ thành viên » Tập Thơ Lạc Lối » Tại thế
“Thế nhân sao đoạn hết sầu trường,
Oán thán đâu nào dứt cảm thương?
Ngắm trời cho tỏ rõ thanh lương,
Vướng tiếc nương nhờ nơi cẩm tú! "
Liệu phải thần tiên đương xuống núi?
Cúi đầu tay chắp hỏi thăm đường.
Xa bến ngược về hướng cội sông,
Thượng nguồn xa khướt chốn mênh mông.
Lênh đênh chở khách say sưa mộng,
Vọng tưởng đăng thiên rõ viển vông.
Thực tình ai biết hiện năm nao,
Thăm thẳm cồn cào bởi ước ao.
Sóng nhấn một vùng khuya rộn rạo,
Bóng hồn phản chiếu ánh trăng sao.
Phù sinh một kiếp sống long đong,
Vô vọng trong lòng vẫn mỏi mong.
Chân chính hẳn là...Chôn đáy nước?
Dưới niềm thoi thóp của tiêu vong.
Ngày 22 tháng 11 năm 2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.