Đêm về gác vắng hiên côi,
Trăng treo lơ lửng, nhớ người khôn nguôi.
Mình ta đối bóng sầu vơi,
Cô đơn thấm lạnh, đất trời lặng thinh.
Cuộc đời dâu bể, vô thường,
Hợp tan, tan hợp, vấn vương kiếp người.
Trăng kia khi khuyết khi tròn,
Cũng như số phận, chẳng còn gì nguyên.
Tháng năm xuôi ngược bao miền,
Trăng vẫn lặng lẽ giữa miền hư không.
Soi đời mấy độ sang sông,
Vẫn nguyên một mảnh, trải lòng thế gian.
Ta về với những suy toan,
Nghĩ về vạn vật, hợp tan lẽ đời.
Trăng ơi, trăng hỡi, trăng ơi!
Biết chăng nỗi nhớ, chơi vơi giữa lòng?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.