Trinh trắng ngọc ngà tuổi mới xanh,
Vô thường chợt đến, nát tan cành.
Nụ hoa chưa nở vội lìa cõi,
Phận mỏng môi son, lệ chẳng thành.
Xót xa trời đất khôn ngăn nổi,
Tiếc thương nhan sắc, ngỡ mong manh.
Kiếp người tựa áng mây bay nổi,
Đẹp cũng phù du, nghiệp chẳng đành.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.