Tháng năm rụng cánh hoa tàn
Cố nhân giờ đã cách ngăn đôi bờ
Chiều buông một bóng thẫn thờ
Nhớ về kỷ niệm, bây giờ xa xăm.
Tình xưa như lá úa nằm
Gió lay khẽ khàng, tím bầm tim đau
Cô đơn gặm nhấm đêm thâu
Mỗi khi trăng rọi, nỗi sầu càng thêm.
Phải chăng duyên phận chẳng êm
Để ta lạc bước, đứng im một mình
Thôi thì giữ lại bóng hình
Trong tim cất giữ, mối tình đã qua.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.