Đêm về hiu hắt gió lay,
Lòng tôi hiu quạnh tháng ngày nhớ ai.
Nhìn trăng lấp ló chẳng vơi,
Thương người ta có ngỏ lời được đâu.
Bao lần muốn nói tâm tư,
Sợ câu từ chối, sợ từ biệt ly.
Yêu thầm lặng lẽ có khi,
Nỗi đau thắt chặt, lối đi một mình.
Đường đời vẫn cứ lặng thinh,
Tôi ôm nỗi nhớ, bóng hình chẳng phai.
Giữa dòng người ngược xuôi hoài,
Sao tôi đơn lẻ, sao hoài đợi mong.
Tìm đâu một tiếng tơ lòng,
Để tôi nương tựa, để không cô đơn.
Đêm về gió lạnh thổi mòn,
Cõi lòng băng giá, héo hon từng ngày.
Bình minh hé rạng, nắng phai,
Lòng tôi vẫn giữ một hoài bão xa.
Ước gì người hiểu lòng ta,
Để đôi mình có thể là tri âm.
Gửi vào gió một lời thầm,
Tình yêu da diết, tháng năm lặng lờ.
Một mình tôi viết thành thơ,
Thương ai chẳng nói, đợi chờ mộng mơ.
Em ơi! Sầu lắm em ơi!
Tình yêu đơn phương, bời bời nỗi đau.
Bao giờ mình mới được nhau,
Hay là mãi mãi chôn sâu một đời?
Thôi thì cứ nhớ, cứ vơi,
Cho tôi còn giữ một nơi riêng mình.
Một lòng khao khát chân tình,
Mong manh sợi nhớ, bóng hình trong mơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.