Tóc thề xanh một thuở ngây thơ,
Trăng rằm soi bóng mộng tình mơ.
Áo lụa là bay theo gió thoảng,
Hồn trinh trắng tựa cánh chim tơ.
Bỗng giông bão nổi giữa đời,
Gia cảnh suy vi, phận tả tơi.
Cha mẹ già yếu, em thơ dại,
Gánh nặng oằn vai, lệ rã rời.
Đẩy đưa lạc bước chốn phong trần,
Son phấn che đi những tủi hờn.
Nụ cười gượng gạo, lời cay đắng,
Khách làng chơi đâu biết nỗi lòng.
Đêm đêm chốn cũ đèn hiu hắt,
Tiếng đàn réo rắt khúc bi ai.
Giai điệu lạc loài, hồn tan nát,
Phận bèo trôi biết trôi về đâu?
Mỗi chén rượu nồng thêm đắng đót,
Mỗi lời tâng bốc lại thêm đau.
Thân xác héo mòn theo năm tháng,
Tâm hồn chai sạn, máu lệ trào.
Nhìn mình trong gương, bóng xiêu vẹo,
Gương mặt hốc hác, mắt thâm quầng.
Sắc hương tàn phai theo gió thoảng,
Tuổi xuân phung phí, phận bẽ bàng.
Thị phi bủa vây, lời cay nghiệt,
Xã hội phán xét, đá ném vào.
Đâu ai thấu hiểu nỗi truân chuyên,
Đâu ai sẻ chia những đớn đau.
Cha mẹ quay lưng, em xa lánh,
Họ hàng khinh rẻ, bạn bè khinh.
Một mình giữa chốn đời cô quạnh,
Nước mắt lăn dài, thấm đắng cay.
Oán hận tràn đầy, tâm u uất,
Căm ghét số phận, hận người đời.
Tại sao ta phải chịu cơ cực,
Tại sao ta phải sống đoạ đày?
Vật vã trong vũng lầy tội lỗi,
Muốn thoát ra mà chẳng thể nào.
Dây oan trói buộc, thân tù ngục,
Mãi mãi chìm sâu, không lối thoát.
Đêm trường thao thức, lệ tuôn rơi,
Thân xác rã rời, hồn héo hon.
Ước gì được chết đi cho thoát,
Kết thúc bi kịch, hết khổ đau.
Nhưng rồi nghĩ lại, vẫn còn sống,
Vì một tia hy vọng mong manh.
Mong một ngày mai trời sáng tỏ,
Thoát khỏi vũng lầy, tìm bình yên.
Dù biết mong manh, vô vọng lắm,
Nhưng vẫn bám víu, vẫn ước mơ.
Một lần được sống đời lương thiện,
Một lần được làm lại từ đầu.
Nhìn những đứa trẻ thơ ngây dại,
Tâm hồn trong trắng, mắt sáng ngời.
Thèm được một lần như chúng nó,
Vô tư lự, không chút ưu phiền.
Thế nhưng cuộc đời đâu có dễ,
Vết nhơ đeo đẳng, chẳng thể phai.
Dẫu có cố gắng bao nhiêu nữa,
Cũng chẳng thể nào rửa sạch đi.
Khách làng chơi đến rồi đi mãi,
Tiền bạc cạn dần, xác rã rời.
Họ chỉ muốn mua vui một chốc,
Đâu màng chi đến phận con người.
Mỗi lần chạm vào, tim nhói buốt,
Cảm giác ghê tởm, muốn nôn nao.
Nhưng vì miếng cơm manh áo đó,
Đành cắn răng chịu đựng, nuốt lệ vào.
Thân tàn ma dại, hồn vất vưởng,
Chốn hồng trần mãi mãi chôn vùi.
Nụ cười héo úa, mắt vô hồn,
Cuộc đời tăm tối, chẳng thấy tương lai.
Sự tha hoá đã ngấm vào máu,
Biến ta thành một kẻ vô tri.
Quên đi quá khứ, quên hiện tại,
Chỉ còn tương lai mờ mịt thôi.
Giá như một ngày không có nắng,
Không có mưa, không có sương rơi.
Để ta ngủ vùi trong đêm tối,
Không còn tỉnh giấc, không còn đau.
Thôi thì chấp nhận số phận nghiệt,
Sống kiếp lỹ nữ đến cuối đời.
Mong rằng kiếp sau được làm người,
Được sống bình yên, không lầm lỡ.
Bảy chữ gói trọn đời bi kịch,
Nỗi đau thấu tận đáy tâm can.
Xã hội cũ, bao người phụ nữ,
Bị đẩy vào con đường lầm than.
Xin hãy xót thương cho phận bạc,
Cho những kiếp người đã lầm đường.
Đừng vội phán xét, đừng khinh miệt,
Hãy mở lòng sẻ chia yêu thương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.