Sân trường in dấu chân son,
Tiếng ve gọi hạ, vẫn còn đâu đây.
Nắng vàng trải khắp hàng cây,
Cánh diều no gió, vút bay lên trời.
Bạn bè chung một tiếng cười,
Vô tư trong sáng, trọn đời khắc ghi.
Giấc mơ ngày ấy còn gì,
Muốn làm phi công, bay đi khắp miền.
Muốn thành cô giáo hiền hiền,
Dạy bao em nhỏ, triền miên ước mơ.
Ngây thơ nét chữ vần thơ,
Chắp cánh tương lai, đợi chờ ngày mai.
Bảng đen phấn trắng miệt mài,
Thầy cô dìu dắt, tháng ngày bình yên.
Tình bạn trong sáng, chẳng quên,
Cùng nhau chia sẻ, buồn phiền lo âu.
Hồn nhiên chẳng biết là đâu,
Thời gian như nước, chảy mau không ngừng.
Phượng hồng khoe sắc tưng bừng,
Bâng khuâng chia biệt, lệ ngừng khoé mi.
Mỗi người một ngả, bước đi,
Ước mơ tuổi dại, có khi đã tàn.
Chỉ còn kỷ niệm bàng hoàng,
Thoáng qua như một giấc vàng xa xôi.
Tiếc thay ngày tháng trôi rồi,
Muốn níu thời gian, đứng ngồi chẳng yên.
Trở về ký ức thần tiên,
Làm cô cậu bé, chẳng phiền lo toan.
Vui đùa quên hết gian nan,
Tiếng cười rộn rã, ngập tràn thanh âm.
Dẫu rằng nay đã xa xăm,
Tuổi thơ là ánh trăng rằm sáng soi.
Kỷ niệm đẹp đẽ không thôi,
Vẫn là hành trang, suốt đời mang theo.
Dù cho năm tháng dập dồn,
Trong tim vẫn mãi một miền bình yên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.