Thuở ấy yêu nhau đẹp biết bao,
Trăng thề, hoa hẹn ngọt ngào trao.
Tay trong tay bước chung đường vắng,
Ngỡ rằng duyên nợ chẳng lìa nhau.
Thời gian lặng lẽ cứ trôi mau,
Mối tình thơ dại cũng phai màu.
Anh đi để lại bao thương nhớ,
Nghe tiếng mưa rơi, lệ cứ trào.
Giờ đây xa cách mấy trùng mây,
Nỗi nhớ miên man tựa khói bay.
Hoàng hôn tím ngắt chiều hiu quạnh,
Lặng lẽ một mình với đắng cay.
Phải chi ngày ấy đừng giận hờn,
Đừng để tình ta phải hao mòn.
Lời yêu còn giữ trong tim mãi,
Mà người giờ đã bước sang non.
Nuối tiếc dâng trào tựa sóng xô,
Trách mình sao quá hững hờ.
Để rồi mất cả vầng trăng sáng,
Để lại đêm dài những ước mơ.
Đêm về thao thức chẳng ngủ yên,
Hình bóng người xưa hiện trước hiên.
Giá như có thể quay về lại,
Ôm trọn yêu thương chẳng muộn phiền.
Thôi thì chấp nhận chuyện hợp tan,
Duyên mình đành lỡ, lệ vương tràn.
Gửi gió mây mang lời xin lỗi,
Người hỡi, giờ đây có bình an?
Tình đầu sâu nặng chẳng thể phai,
Dù biết rằng ta đã chia hai.
Kỷ niệm xưa kia còn mãi đó,
Chôn sâu vào tận đáy tim hoài.
Thôi đành giữ lại một góc riêng,
Cho tình yêu cũ mãi thiêng liêng.
Dù thời gian có làm phôi phai,
Nỗi nhớ vẫn còn mãi không ngơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.