Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 11/07/2025 07:55, số lượt xem: 325

Cha là biển rộng bao la,
Mẹ là trăng sáng, hiền hoà đêm đêm.
Công sinh dưỡng, ấp ôm êm,
Con đâu hay biết, vô tâm quên rồi.

Một đời cha mẹ hao mòn,
Vì con dãi nắng, vì con mưa dầm.
Tháng năm gánh nặng âm thầm,
Tóc phai, lưng còng, chẳng dám than van.

Ngày xưa thơ bé dại khờ,
Vòng tay cha mẹ, ước mơ lớn dần.
Bát cơm miếng cháo tần ngần,
Đắng cay nuốt cả, ngọt lành trao con.

Giờ con khôn lớn, vuông tròn,
Tưởng rằng thấu hiểu, sắt son đáp đền.
Mà sao lòng dạ bon chen,
Mải mê danh lợi, chẳng màng đến ai.

Cha già tựa cửa ngóng trông,
Mẹ hiền mỏi mắt, cánh đồng xa xôi.
Con về chỉ thoáng qua thôi,
Lặng im hờ hững, những lời yêu thương.

Đêm đêm trằn trọc vấn vương,
Nghĩ về công đức, con thường vô tâm.
Giật mình cay đắng lệ thầm,
Tội đồ bạc bẽo, lỗi lầm khó phai.

Bao nhiêu công khó miệt mài,
Chợt tan như khói, tàn phai bụi mờ.
Mẹ cha ốm yếu bơ vơ,
Con màng chi nữa, ngẩn ngơ cuộc đời.

Khi nào cha mẹ lìa đời,
Mới hay ân nghĩa, ngàn lời xót xa.
Tiếc thương giờ đã phôi pha,
Hối hận muộn màng, nước mắt nào vơi.

Hãy về phụng dưỡng người ơi,
Kẻo mai cha mẹ về trời, biết tìm.
Tấm lòng hiếu thảo ươm thêm,
Cho tròn chữ hiếu, cho yên cõi lòng.