Cá ơi cá ở trong chà,
Nghe tôi hỏi nhỏ, cá ra trả lời.
“Anh kia sao cứ đứng hoài?
Động chi nước đục, tanh mùi ao em?”
Anh cười: “Cá nói khéo ghê!
Anh ra hỏi chuyện, cá chê tanh bùn.
Cá ơi cá có chịu lùn,
Lên đây anh gỡ, cho trùn làm duyên!”
“Duyên chi mà lại luỵ mình,
Em đây cá nước, giữ mình trong xanh.
Anh đừng vội thả lưới nhanh,
Để em bơi lượn, nhìn anh đứng cười.”
Anh rằng: “Cá nói như người,
Thôi thì anh đứng, đợi người câu lên.
Cá mà khôn thế ai quên,
Chắc là cá chép, nên duyên ông đồ!”
Cá rằng: “Em chẳng là cô,
Cũng không phải chép, chỉ khô thân gầy.
Anh mà cứ đứng ở đây,
Bắt em sao được, cả ngày cũng không!”
Tiếng cười rộn rã trên đồng,
Cá lặn mất hút, nước trong gợn dài.
Đồng quê mộc mạc không sai,
Chuyện người, chuyện cá, duyên hai mặn mà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.