Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 00:50, số lượt xem: 44

Giữa nắng hồng rực rỡ của Ba Đình,
Anh nắm tay em, thấy lòng mình trẻ lại.
Kể em nghe về một thời nhẫn nại,
Đất nước mình... từ máu lửa đứng lên.

Giữa hun hút những ngày vùi trong bão,
Đảng hoá vầng thơ, soi vạn dặm đêm trường.
Tình đôi ta qua lửa hồng rèn chói,
Càng gập ghềnh, càng vững chãi niềm tin.

Vĩ đại nào đâu từ những chuyện hoang đường,
Mà từ những đôi chân băng qua ngàn bão lửa.
Như dân tộc chọn con đường đổi khác,
Để hôm nay, em có được môi cười.

Em có nhớ những trang đời rực thắm?
Từ Điện Biên chấn động đến ngày toàn thắng.
Cũng giống như khi tim mình phẳng lặng,
Đón nhận nhau sau bão nổi, mưa giông.

Tình yêu ta hoà vào sóng biển Đông,
Vào luống cày, vào nét vẽ cho hình hài tổ quốc.
Mỗi nhịp thở là một lần nhắc nhở:
Có Đảng, có Dân, mới có chúng mình.

Dưới bóng cờ sao vàng thắm lung linh,
Anh hứa yêu em bằng tình yêu đất nước!
Vững bước chân trên đường dài phía trước,
Vĩ đại vô cùng... hai tiếng: Việt Nam!