Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 12:25, số lượt xem: 39

Ta đem cả linh hồn này ra đốt!
Cho khói nồng sặc sụa những cơn mê
Có phải em là bùa ngải, là cơn phê?
Mà ta nguyện làm con thiêu thân, rồi tự sát!

Lửa tình si hay là lò nung cốt?
Thiêu sống ta trong nỗi nhớ điên cuồng!
Ta ghét em! Ghét đến tận xương tuỷ!
Vì cớ gì... ta lại chẳng thể buông?

Ôi, tình yêu sao mà đau đớn thế!
Ghét vì yêu, vì luỵ, vì cuồng si!
Lẽ nào em là định mệnh, là tử kỳ?
Mà ta phải chết dưới chân, người mới hả?

Ta nguyền rủa mùa hạ này, đồ dối trá!
Hứa hẹn chi rồi thiêu rụi đời ta?
Xác ta rơi, hoá tro bụi nhạt nhoà
Tan vào nắng, vào môi người…đắng cay!

Ta đốt hết những chiều mưa, đêm dài đơn độc
Chỉ để đổi lấy một lần được cháy lụi vì em!

Nhat Minh 12/04/2026